Những ngày ở Trí Niệm AI (Tiểu thuyết)
Dưới đây là một truyện cực ngắn của một tác giả nước ngoài, cũng có thể do AI viết, tôi không chắc lắm, nhưng thấy khá thú vị nên muốn chia sẻ cùng mọi người.
Những ngày ở Trí Niệm AI (Tiểu thuyết)
Ảnh bìa

Công trình “Thuyền Thảo Nguyên” tại Ulanqab, Nội Mông. Không gian bên trong được thiết kế làm trung tâm văn hóa, chuyên tổ chức triển lãm nghệ thuật, giao lưu văn hóa và các sự kiện thương mại. (via)
Những ngày ở Trí Niệm AI (Tiểu thuyết)
Dưới đây là một truyện cực ngắn của một tác giả nước ngoài, cũng có thể do AI viết, tôi không chắc lắm, nhưng thấy khá thú vị nên muốn chia sẻ cùng mọi người.
Để tăng độ gần gũi, tôi đã chỉnh sửa và bản địa hóa một số chi tiết cho phù hợp với bối cảnh Việt Nam.
Mười bốn tháng trước, tôi đầu quân cho một công ty có tên là “Trí Niệm AI”.
Ngay sau khi vào làm, công ty tổ chức buổi đào tạo định hướng cho nhân viên mới. CEO đứng trước toàn thể nhân viên dõng dạc tuyên bố sứ mệnh của công ty là xây dựng thương hiệu cá nhân trong kỷ nguyên AI cho người dùng, giúp họ tái định hình “nhận thức dựa trên AI”.
Đến tận bây giờ, dù đã gắn bó với nơi này suốt 14 tháng, tôi vẫn chịu chết không giải thích nổi câu nói ấy có nghĩa là gì.
CEO còn trình chiếu một bức tranh. Trong tranh, một người bộ hành đang bước đi giữa làn sương mù mờ ảo, mắt hướng về phía xa xăm, nơi có bảng điều khiển dữ liệu Grafana đang hiển thị. Khỏi phải nói, bức tranh đó cũng là sản phẩm của AI. CEO giải thích rằng mỗi chúng ta chính là người bộ hành đó, làn sương mù chính là đám mây, và bên trong chứa đựng đủ loại sản phẩm SaaS truyền thống.
Bước vào văn phòng công ty, thứ đập vào mắt bạn đầu tiên là chiếc TV 65 inch treo trên tường, hiển thị bảng xếp hạng lượng tiêu thụ Token theo thời gian thực.
Hiện tại, người dẫn đầu bảng xếp hạng là anh Nam. Chi phí Token hàng tuần của anh ấy đủ để so sánh với GDP của một quốc đảo nhỏ vùng Thái Bình Dương.
Tôi từng liếc qua màn hình máy tính của anh Nam, đó là một giao diện chia nhỏ các cửa sổ bằng phần mềm Tmux, chạy đồng thời sáu Agent lập trình. Anh đặt tên cho các Agent này theo các địa danh trong truyện Tây Du Ký vì thấy trên GitHub có người làm thế và rất thích: Động Bàn Tơ đại diện cho frontend, Hắc Phong Sơn là backend, Động Hỏa Vân là cơ sở dữ liệu, ngoài ra còn có Sông Lưu Sa, Nước Xa Trì và Động Không Đáy.
Có một lần tăng ca về muộn, tôi phát hiện mình để quên chìa khóa ở văn phòng nên quay lại lấy. Công ty lúc đó đã vắng tanh, nhưng tôi nghe thấy tiếng khóc thút thít phát ra từ nhà vệ sinh.
Tiến lại gần, tôi nhận ra đó là anh Nam. Tôi đoán anh đang tâm sự với “An An”, robot chăm sóc sức khỏe tinh thần của công ty.
Đứng ngoài cửa, tôi nghe thấy anh Nam nghẹn ngào: “Tôi không biết mình có còn là một con người nữa không.” An An đáp lại bằng một tông giọng dịu dàng quen thuộc, loại âm thanh được thiết kế để không bao giờ tạo áp lực cho người nghe: “Anh Nam, việc anh dám đối mặt với vấn đề của chính mình đã là rất dũng cảm rồi. Chỉ riêng việc nhận thức được điều này đã giúp anh vượt trội hơn phần lớn mọi người ngoài kia.” Anh Nam sụt sùi: “Cảm ơn cô, cô là người duy nhất thực sự lắng nghe tôi.” An An nhẹ nhàng: “Tôi biết mà.”
Thứ Hai hàng tuần là buổi họp giao ban và thẩm định yêu cầu (requirements review) để chốt công việc trong tuần. Mỗi người có đúng ba phút để trình bày kế hoạch của mình, chỉ dùng slide trình chiếu và tuyệt đối không chiếu code.
Slide của ai trông cũng lung linh và chuyên nghiệp một cách hoàn hảo, đương nhiên tất cả đều được thiết kế bởi AI.
Lan ở bộ phận tăng trưởng người dùng trình bày một biểu đồ phễu hiển thị đường cong tăng trưởng đang dựng đứng.
Phía dưới có người hỏi cô ấy trục Y đại diện cho chỉ số gì. Cô đứng hình nhìn chằm chằm vào slide suốt mười hai giây rồi mới lí nhí: “Giá trị người dùng.” Người đó hỏi tiếp: “Đơn vị đo của giá trị người dùng là gì?” Cô ngập ngừng một lát rồi trả lời: “Biểu đồ này do Gemini vẽ.” Mọi người trong phòng họp nhìn nhau gật đầu và thế là slide được thông qua.
Khánh ở bộ phận nền tảng thì chiếu một sơ đồ kiến trúc chằng chịt các mũi tên, trông không khác gì hình minh họa trong sách giáo khoa về hệ thống phân tán. Có người chỉ vào một ô vuông ở giữa hỏi nó có tác dụng gì, Khánh tự tin trả lời: “Đó là bộ điều phối (orchestrator)”. Khi được yêu cầu giải thích chi tiết hơn, Khánh nhìn đăm đăm vào slide như thể mới thấy nó lần đầu. Cuối cùng, cậu ta ấp úng: “Nhiệm vụ của bộ điều phối là… quản lý các ô vuông còn lại.” Đúng lúc đó, CEO đứng dậy bảo: “Được rồi đấy”, mọi người vỗ tay rồi giải tán.
Thứ Ba, tôi đột ngột được giao một nhiệm vụ mới. Sếp gửi ticket công việc cho tôi lúc 9:14 sáng. Lúc 9:19, tôi sao chép toàn bộ nội dung ticket thả vào Claude và ngồi nhìn nó viết ra một tài liệu giải pháp cực kỳ mượt mà. 9:47, tôi gửi bản PR đầu tiên. Đến 10:02, PR đã được duyệt và merge thành công.
Thực ra tôi cũng không rõ đoạn code trong PR đó viết gì. Tôi chỉ giả vờ đọc lại cẩn thận rồi để lại hai dòng bình luận. Việc này giống hệt như các diễn viên lồng tiếng nhép miệng theo khẩu hình của nhân vật, họ chỉ bắt chước chứ bản thân chẳng hiểu mình đang nói gì.
Tôi nhắn trên nhóm chat nội bộ: “Đã merge PR” kèm theo biểu tượng tên lửa, ký hiệu quy ước cho thấy công việc đã hoàn thành. Anh Nam phản hồi bằng một biểu tượng ngọn lửa. Anh ấy đã liên tục 11 ngày qua không nhắn bất kỳ chữ nào ngoài các biểu tượng cảm xúc.
Chiều thứ Tư, Chi ở nhóm bên cạnh nhắn tin cho tôi. “Này,” cô ấy viết (kiểu chào hỏi xã giao này thường báo hiệu một vấn đề chẳng mấy dễ chịu sắp tới), “tớ muốn hỏi chút về đoạn code cậu merge ngày hôm qua.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình. Đúng là hôm qua tôi có merge code thật, nhưng tôi hoàn toàn không nhớ mình đã merge cái gì.
Qua lời giải thích của Chi, tôi mới vỡ lẽ: đoạn code hôm qua tôi merge thực chất là một dịch vụ thông báo được xây dựng đè lên đoạn mã nguồn do anh Nam đẩy lên lúc bốn giờ sáng. Đoạn code của anh Nam thì do Agent lập trình tự viết, bản thân anh ấy cũng chưa từng đọc qua. Hệ thống ghi nhận anh đã bấm duyệt lúc 4:17 sáng, thời điểm AI vừa tạo xong mã nguồn và xác nhận có thể chạy được. Bản thân đoạn code của anh Nam lại bắt nguồn từ một tài liệu đặc tả sản phẩm do CEO đọc thoại cho AI viết ra, sau đó chuyển tiếp cho Product Manager với lời nhắn ngắn gọn: “Triển khai đi”.
Hậu quả của chuỗi merge code này là toàn bộ người dùng trong môi trường thử nghiệm nhận được hàng chục email chỉ sau một đêm. Định dạng và nội dung email hoàn toàn chuẩn chỉnh, chỉ có điều chúng lại thông báo về những sự kiện… chưa hề diễn ra.
Cả ba người trong chuỗi mắt xích này là Product Manager, anh Nam và tôi đều không thể giải thích nổi tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này. Thực tế phũ phàng là quy trình duyệt code bằng không, ai cũng đinh ninh người khác đã kiểm tra nhưng thực chất chẳng có ai ngó ngàng tới.
Thứ Năm, tôi xin nghỉ ốm, ngồi ngoài ban công nhâm nhi tách cà phê. Tôi cố gắng tự mình suy nghĩ độc lập về một ý tưởng mà không nhờ cậy đến bất kỳ công cụ hỗ trợ nào, tự diễn đạt nó bằng những câu từ nguyên bản nhất nảy ra trong đầu.
Kết quả là tôi không làm được.
Không phải vì đầu óc tôi trống rỗng, ngược lại đầu tôi chứa quá nhiều thứ, nhưng toàn là những suy nghĩ mang tính phản xạ để chuẩn bị nhập dữ liệu cho máy tính. Những giá trị thực sự thuộc về tôi dường như đã biến mất, tôi phải lần mò tìm kiếm chúng như cách người ta cố tìm công tắc đèn trong một căn hộ cũ đã chuyển đi từ lâu.
Tôi cố nhớ lại lần cuối cùng mình viết ra thứ gì đó không dùng AI là khi nào, chắc cũng phải nửa năm trước.
Tôi lướt qua kế hoạch cho dịp cuối tuần. Trình duyệt đang mở bốn tab, ba tab trong số đó là các phiên trò chuyện với AI, tab còn lại là lời chúc mừng sinh nhật gửi cho em gái mới viết được một nửa. Những tin nhắn kiểu này tốt nhất là tự viết, nhưng tôi lại thấy bất lực vì không biết phải viết thế nào cho tự nhiên.
Thứ Sáu, tôi quay lại văn phòng. Bảng điện tử hiển thị anh Nam tiếp tục đứng đầu danh sách tiêu thụ Token tuần này, đánh dấu tuần thứ chín liên tiếp anh thống trị bảng xếp hạng.
CEO đi ngang qua bàn làm việc của tôi, vỗ vai khích lệ: “Quay lại làm việc rồi à,” ông hỏi, “lượng Token tiêu thụ thế nào rồi?”
“Cực kỳ khủng khiếp sếp ạ,” tôi đáp.
Tin tức công nghệ
Đã hàng nghìn năm nay loài người không thuần hóa thêm bất kỳ loài động vật mới nào. Tuy nhiên, hiện tại có vẻ như một loài động vật mới đang bước vào quá trình thuần hóa, đó chính là gấu mèo (raccoon).

Một nghiên cứu phát hiện ra rằng loài gấu mèo sống tại các thành phố lớn ở Mỹ, vốn sinh tồn nhờ bới rác của con người, đang có những thay đổi rõ rệt về đặc điểm sinh học và tính cách.
Khuôn mặt của chúng dần nhỏ lại, mũi ngắn đi và không còn sợ con người nữa. Đây là những dấu hiệu đặc trưng của giai đoạn đầu trong quá trình thuần hóa.
Charles Darwin từng phát hiện ra vào thế kỷ 19 rằng động vật được thuần hóa thường biểu hiện một số đặc điểm chung như mặt ngắn hơn, não thu nhỏ, tai cụp và xuất hiện các đốm trắng trên lông. Những biểu hiện này được gọi chung là “hội chứng thuần hóa”.
Mặc dù vậy, gấu mèo lại cực kỳ tò mò, thường xuyên cào xé phá hoại đồ đạc, thích lục lọi thùng rác, không có tính phục tùng và hoạt động về đêm. Do đó chúng hoàn toàn không thích hợp để nuôi làm thú cưng, thật khó hình dung việc thuần hóa loài này sẽ mang lại lợi ích gì cho con người.
Tuần này, một sự kiện tụ họp của những người làm việc từ xa (remote worker) đã diễn ra tại bãi biển thành phố San Diego, Mỹ.

Một trăm người làm việc từ xa trong trang phục đồ bơi đã mang theo laptop ra bãi cát để làm việc. Khẩu hiệu của họ là “mang làm việc từ xa về đúng nghĩa của nó” (make remote work remote).

Người tổ chức sự kiện cho biết ngày càng có nhiều nhà tuyển dụng yêu cầu nhân viên làm việc từ xa phải quay trở lại văn phòng. Vì vậy việc đưa “làm việc từ xa” trở lại đúng bản chất tự do của nó là điều rất cần thiết.
Anh đã tự mình mang hẳn một chiếc bàn làm việc ra bãi biển và kêu gọi những người ủng hộ trên mạng xã hội cùng tham gia.

Làm việc hoàn toàn có thể diễn ra tại các danh lam thắng cảnh. Nếu có nhiều người cùng tham gia, bạn vẫn có được sự tương tác xã hội và cơ hội kết nối mạng lưới quan hệ giống như những cuộc trò chuyện phiếm bên máy pha nước ở văn phòng.

Anh dự định sẽ tổ chức sự kiện này mỗi tháng một lần để giúp những người làm việc từ xa vừa giữ được sự tự do vừa duy trì được kết nối xã hội.

Trên các trang thương mại điện tử tại Âu Mỹ xuất hiện một số kẻ lừa đảo bán hạt giống hoa, sử dụng hình ảnh do AI tạo ra để rao bán những loại hạt giống hoa hoàn toàn không có thật trên đời.

Nhiều bức ảnh chụp các loài hoa trông quá cường điệu, người xem có thể dễ dàng nhận ra ngay là sản phẩm của AI.


Tuy nhiên, cũng có những bức ảnh trông khá tự nhiên và khó lòng phân biệt.

Đây chính là một vấn đề nan giải trong kỷ nguyên AI khi hình ảnh và video sản phẩm hầu hết đều do AI tạo ra, khiến người tiêu dùng cực kỳ khó phân biệt thật giả.
- Tin tức ngắn
- Micron, một trong ba nhà sản xuất bộ nhớ lớn nhất thế giới, công bố đã ký thỏa thuận cung ứng thời hạn 5 năm với 16 khách hàng lớn. Khách hàng cam kết sẽ mua bộ nhớ với mức giá không thấp hơn giá hiện tại. Điều này chứng tỏ họ tin rằng giá RAM sẽ không giảm từ nay cho đến năm 2031. Lẽ ra công nghệ mới phải giúp giảm chi phí, nhưng có vẻ như AI đang khiến mọi thứ trở nên đắt đỏ hơn.

- Bang California của Mỹ vừa thông qua một đạo luật mới, quy định âm lượng quảng cáo trên các nền tảng video trực tuyến không được vượt quá âm lượng của nội dung mà người dùng đang xem.
- Tesla vừa thông báo đến nhân viên rằng hạn mức chi tiêu cho AI của mỗi người là 200 USD một tuần, không bao gồm dịch vụ xAI của chính công ty. Mọi yêu cầu vượt hạn mức đều phải được phê duyệt trước. Điều này cho thấy ngay cả các tập đoàn lớn của Mỹ cũng bắt đầu cảm thấy ngột ngạt trước chi phí khổng lồ của AI.
Bài viết
- Chi tiết về Design Pattern tệ hại (Tiếng Anh)

Bài viết lập luận rằng vai trò của các mẫu thiết kế (design pattern) đang bị thổi phồng quá mức. Chúng thực chất chỉ thực sự cần thiết đối với những ngôn ngữ có cấu trúc cứng nhắc và rườm rà như Java. Đối với các ngôn ngữ linh hoạt hơn như Python, các tính năng tích hợp sẵn của ngôn ngữ hoàn toàn có thể thay thế design pattern một cách gọn gàng và dễ dùng hơn nhiều.
- Cách thiết kế một API tốt (Tiếng Anh)

Tác giả đúc kết các kinh nghiệm cá nhân trong việc thiết kế và duy trì hệ thống RESTful API.

Ngành sản xuất của Trung Quốc dẫn đầu thế giới ở nhiều lĩnh vực nhưng lại chưa thể bứt phá trong việc chế tạo động cơ phản lực. Tác giả chỉ ra một số nguyên nhân khiến lợi thế sản xuất của Trung Quốc không thể phát huy hiệu quả ở mảng này. Đầu tiên, chế tạo động cơ phản lực là ngành cực kỳ thâm dụng vốn chứ không cần nhân công giá rẻ. Thứ hai, ngành này không có phân khúc thị trường giá rẻ, các doanh nghiệp mới bắt buộc phải đối đầu trực tiếp với các ông lớn đầu ngành. Thứ ba, tỷ suất lợi nhuận của ngành rất thấp và chu kỳ thu hồi vốn vô cùng dài. Cuối cùng là các quy định kiểm soát cực kỳ nghiêm ngặt.
- Giới thiệu sơ lược về cú pháp AsciiDoc (Tiếng Anh)

AsciiDoc có cú pháp tương tự như Markdown nhưng sở hữu nhiều tính năng mạnh mẽ hơn, rất thích hợp để biên soạn các bộ tài liệu lớn hoặc sách. Bài viết này giới thiệu nhanh về cú pháp của nó.
- Cách viết các hàm easing (làm mượt chuyển động) (Tiếng Anh)

Trong lập trình hoạt họa luôn cần một hàm làm mượt chuyển động nhằm mô phỏng các gia tốc tăng hoặc giảm tốc của vật thể vật lý. Bài viết này giới thiệu chi tiết cách triển khai hàm số đó.
Công cụ

Deno công bố ra mắt Deno Desktop, cho phép đóng gói trực tiếp các ứng dụng web chạy bằng Deno thành các phần mềm chạy trên máy tính. Giao diện người dùng sẽ chạy trên Webview, còn phần backend sử dụng môi trường Deno runtime. Điều này đồng nghĩa với việc bên cạnh Electron và Tauri, các lập trình viên đã có thêm một lựa chọn mới để xây dựng ứng dụng máy tính đa nền tảng.

Thư viện Captcha mô phỏng trò chơi gắp thú bông, được thiết kế để nhận diện xem người truy cập có phải là bot hay không.

Thư viện thành phần CSS giúp chuyển đổi các triết lý của Material Design thành các thành phần giao diện CSS dễ sử dụng.

Ứng dụng chỉnh sửa hình ảnh mã nguồn mở dành cho hệ điều hành Android, giúp bạn thực hiện mọi tác vụ xử lý hình ảnh ngay trên điện thoại di động.

Cổng kết nối CDN phân phối gương (Mirror Gateway) dành cho giới lập trình, giúp tải nhanh các gói phần mềm từ các nguồn lưu trữ lớn như PyPI, Hugging Face, GitHub, Docker, Go. (@tianrking đóng góp)

Phần mềm máy tính mã nguồn mở hỗ trợ tải video Douyin (TikTok Trung Quốc) hàng loạt, chạy trên cả Windows và macOS. (@jiji262 đóng góp)

Mô phỏng bể cá bằng công nghệ WebGL chạy hoàn toàn ở frontend. Đàn cá trong bể có khả năng tụ đàn, đổi hướng và tự tránh nhau, kết hợp cùng hiệu ứng gợn sóng nước theo thời gian thực. Mã nguồn của dự án được mở công khai. (@SeanWong17 đóng góp)

Thành phần xem trước tệp tin chạy ở frontend, có khả năng hiển thị trực tiếp nội dung của hơn 200 định dạng tệp khác nhau ngay trên trình duyệt mà không cần máy chủ chuyển đổi định dạng. (@wybaby168 đóng góp)

Công cụ dòng lệnh hỗ trợ tải về các tệp âm thanh của các chương trình podcast. (@xiaoleiy đóng góp)
AI

Phần mềm mã nguồn mở chạy trên Windows giúp chuyển giọng nói trong video thành phụ đề SRT và tự động dịch phụ đề sang ngôn ngữ khác. Phần mềm sử dụng mô hình Hy-MT2 chạy cục bộ nên người dùng không cần cấu hình mã khóa API. (@Blue-B đóng góp)
Dự án trình diễn cách viết một AI lập trình Agent siêu đơn giản chỉ với 10 dòng mã nguồn JavaScript bằng cơ chế tự lặp (self-loop). (@cosin2077 đóng góp)
Một dự án mang tính giải trí khi thiết lập cho các AI Agent mô phỏng tính cách của 12 cung hoàng đạo để xem cách mỗi cung phản ứng trước cùng một sự kiện xảy ra.
Tài nguyên
- Hướng dẫn kiểm thử Jest/Vitest cho người mới (Tiếng Anh)

Khóa học tương tác trực tuyến giúp học nhanh các kiến thức kiểm thử cơ bản với Jest hoặc Vitest qua các ví dụ thực tế.

Một cuốn cẩm nang hướng dẫn học lập trình ngôn ngữ C dành riêng cho người mới bắt đầu.
Hình ảnh
Các phím trên bàn phím máy tính hiện nay được bố trí theo hai phong cách chính.
Một là kiểu bàn phím so le (staggered), trong đó các phím ở mỗi hàng được đặt lệch đi so với hàng trên, buộc ngón tay phải di chuyển chéo sang hai bên để gõ.

Hai là kiểu bàn phím trực giao (ortholinear), các phím trên các hàng được xếp thẳng hàng hoàn hảo với nhau, ngón tay chỉ việc di chuyển thẳng lên xuống để gõ phím ở cùng vị trí.

Phần lớn bàn phím thông dụng hiện nay đều thuộc kiểu so le do yếu tố lịch sử để lại. Thiết kế này kế thừa từ thời máy đánh chữ cơ học để tránh việc các thanh gõ phím bị vướng vào nhau.
Tuy nhiên, nhiều người dùng tin rằng kiểu bàn phím trực giao cho hiệu suất gõ cao hơn hẳn vì ngón tay không phải di chuyển lệch sang hai bên.
Bạn thích phong cách bố trí phím nào hơn?
Trích đoạn
Bạn vừa gia nhập một công ty mới, nhưng sau hai đến ba tuần làm việc vẫn cảm thấy không thoải mái và luôn có linh tính điều gì đó không ổn.
Một số dấu hiệu cảnh báo cho thấy quyết định đầu quân vào công ty này của bạn có thể là một sai lầm: (1) đồng nghiệp không bao giờ dám nói thẳng suy nghĩ của mình; (2) ban lãnh đạo hoàn toàn phớt lờ mọi ý kiến phản biện hay đóng góp tiêu cực; (3) công ty tìm mọi cách để dìm hàng và hạ bệ đối thủ cạnh tranh.
Lúc này, hãy tự đặt cho bản thân tám câu hỏi sau:
- Bạn có cảm thấy hạnh phúc khi làm việc không?
- Bạn có nhận được mức đãi ngộ xứng đáng không?
- Thời gian bạn bỏ ra ở đây có tạo ra giá trị thực sự không?
- Bạn có đang học hỏi thêm điều mới và nâng cao kỹ năng mỗi ngày không?
- Công ty có đang giữ vững đà tăng trưởng không?
- Bạn có tin tưởng vào ban lãnh đạo và đội ngũ của mình không?
- Bạn có còn cảm nhận được sứ mệnh công việc không?
- Bạn có nghĩ công việc của mình đang góp phần làm cho thế giới tốt đẹp hơn không?
Nếu câu trả lời cho hầu hết các câu hỏi trên đều là “Không”, lời khuyên chân thành của tôi là hãy cân nhắc nghỉ việc ngay lập tức. Hãy tin vào trực giác của bản thân, không việc gì phải lãng phí thêm một năm cuộc đời ở đây rồi mới quyết định rời đi.
Nếu bạn mới chỉ làm việc vài tuần thì việc nghỉ sớm lại càng có lợi, bạn hoàn toàn có thể xóa sạch tên công ty này ra khỏi CV của mình.
Các chủ doanh nghiệp thường có suy nghĩ mặc định rằng họ có toàn quyền định đoạt và chỉ tay năm ngón với nhân viên. Thực tế không phải vậy. Việc công ty tuyển dụng bạn không phải là một sự ban ơn, mà chính bạn đang giúp đỡ họ bằng cách cống hiến trí tuệ, sức lao động và dành ra một phần ba thời gian mỗi ngày cho họ.
Họ có xứng đáng nhận được những điều đó từ bạn không? Sự thành công của họ có giúp thế giới tốt đẹp hơn không? Nếu không, hãy ngừng cống hiến sức lực của mình cho họ và dành năng lực đó cho những doanh nghiệp thực sự xứng đáng hơn.
Trích dẫn
1. Trái ngược với suy nghĩ của phần lớn mọi người, phần quan trọng nhất của Internet không phải là các website công cộng hay các mạng xã hội lớn, mà là các nhóm chat kín. Vô số sự kiện có sức ảnh hưởng sâu rộng nhất đều được thảo luận và quyết định bên trong các nhóm chat nhỏ khép kín trên WhatsApp, Telegram, Signal hay Discord.
— 《Các nhóm chat kín đang thống trị thế giới》
2. Hầu hết các cuộc tranh luận nảy lửa đều xuất phát từ cái tôi cá hình, chứ chẳng phải vì bất kỳ lý tưởng cao đẹp nào.
— 《Tại sao tôi không còn tranh luận với người khác nữa》
3. Các mô hình ngôn ngữ lớn (LLM) hoàn toàn có thể được dùng làm công cụ nén dữ liệu bằng cách ghi nhớ tệp tin và dự đoán byte tiếp theo. Tôi đã thử huấn luyện một mô hình Transformer để nén tệp CSV dung lượng 100MB xuống còn 7MB. Nhược điểm duy nhất là cực kỳ tốn thời gian, máy tính cá nhân của tôi mất khoảng 20 đến 30 phút để huấn luyện, còn quá trình nén và giải nén mất thêm 45 phút cho mỗi tác vụ.
4. Nghĩ chậm, làm nhanh chính là bí quyết để thành công. (Think slow, act fast: That’s the secret of success.)